-->
Uviet-Net Logo Hoa Kỳ Trung Đông Trung Quốc Điện Ảnh Khoa Học Động Vật Bình Luận Kinh Doanh An Ninh Công Nghệ Marvel Châu Á Mẹo vặt

Sejjil là tên lửa nguy hiểm nhất của Iran "Và một ngày nào đó nó có thể mang theo vũ khí hạt nhân"

Thứ Ba, 18 tháng 2, 2020  
Uviet.net (18.02.2020): Các phương tiện truyền thông Iran đã phát sóng đoạn phim đầu tiên về một loại tên lửa tầm trung Sejjil đang được lắp ráp trong hầm ngầm bên dưới lòng đất.

Chương trình phát sóng tương tự vào tháng 2 năm 2020 cho thấy các chi tiết mới mẽ là các cảnh quay thử nghiệm liên quan đến tên lửa Sejjil.

Sejjil có chiều cao 59 feet có thể là ứng cử viên hàng đầu mang đầu đạn nguyên tử, nếu và khi Iran phát triển chúng. Hình ảnh mới là một lời nhắc nhở rằng Iran rõ ràng đã triển khai Sejjil ngay cả trước khi hoàn thành việc phát triển tên lửa.

Fabian Hinz, một nhà nghiên cứu tại Trung tâm Nghiên cứu Không phổ biến James Martin, một phần của Viện Nghiên cứu Quốc tế Middlebury tại Monterey ở California, đã phát sóng chương trình phát thanh của Iran trên Twitter.

Tình trạng của Sejjil đã bị nghi ngờ trong một thời gian, Hinz đã tweet. Xem các cảnh quay mới về triển khai và các thử nghiệm mới của nó là một điều khá bất ngờ.

Iran đã nổ lực triển khai khoảng 55.000 tên lửa đất đối không. Hầu hết trong số chúng là các mẫu tầm ngắn hơn như Shahab-1 Fatah-110. Đất nước này cũng sở hữu tên lửa Qiam có thể bắn xa 500 dặm.

Sejjil là tên lửa đạn đạo bay xa nhất của đất nước. Các tên lửa được báo cáo có thể đi xa như 1.250 dặm, về mặt lý thuyết cho phép Iran để tấn công các mục tiêu ở khu vực Trung Đông, Đông Âu, Đông Phi và Nam Á.

Iran rõ ràng không sở hữu một tên lửa có thể tấn công Hoa Kỳ từ đất Iran. Nhưng Iran có thể tấn công lợi ích của Hoa Kỳ vào các quốc gia gần Iran.

Các lực lượng Iran vào ngày 07/01 năm 2020 đã bắn khoảng 30 tên lửa đạn đạo vào hai căn cứ đồn trú của Hoa Kỳ ở Iraq, làm bị thương hàng chục người Mỹ nhưng không có ai thiệt mạng.
Các cuộc tấn công là sự trả đũa của Teheran đối với Hoa Kỳ , sau vụ một máy bay không người lái MQ-9 đã bất ngườ bắn 4 phi đạn Hellfire ám sát Thiếu tướng Qassem Soleimani vào 02/01 năm 2020, đây là viên tướng đứng đầu lực lượng Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran và là một trong những nhà lãnh đạo quân sự hàng đầu của Iran.

Một máy bay không người lái MQ-9 của Bộ chỉ huy các chiến dịch đặc biệt của Hoa Kỳ đã bắn 4 phi đạn Hellfire vào một chiếc xe chở Tướng Soleimani và một chỉ huy dân quân tại sân bay quốc tế Baghdadùi, giết chết cả hai nhân vật chủ chốt dược cho là đang âm mưu tiến hành các vụ khủng bố nhằm vào Hoa Kỳ và các đồng Minh.

Jeffrey Lewis, một chuyên gia tên lửa tại Viện nghiên cứu quốc tế Middlebury, đã nghiên cứu những bức ảnh về đống đổ nát từ cuộc không kích trả đũa của Iran vào căn cứ Mỹ hồi tháng 1 năm 2020 và kết luận rằng loại tên lửa liên quan đến các cuộc tấn công trên có khả năng là Qiams.

Tên lửa Qiam giống như nhiều tên lửa tầm ngắn khác của Iran là một biến thể của tên lửa Scud của Liên Xô sản xuất. Đầu đạn nổ côn phá cao của Qiam được cho là nặng khoảng 1.700 pound.
Ngược lại, Sejjil là một thiết kế riêng hoàn toàn của Iran. Cùng với những tiến bộ khác, nó mang theo một đầu đạn nặng tới 2.200 pound.

Đặc biệt, việc sử dụng nhiên liệu rắn của nó là do sự tiến bộ của công nghệ nhiên liệu được thực hiện cùng với chương trình Zelzal trong những năm 1990, sự phát triển được cho là nhờ Trung Quốc giúp đỡ, theo Trung tâm nghiên cứu Chiến lược Quốc tế DC, Washington giải thích.

Mặc dù tên lửa có kích thước, trọng lượng và tầm bắn tương tự như các biến thể Shahab-3, nhưng việc sử dụng nhiên liệu rắn là một cải tiến lớn trên thiết kế của Shahab. Các loại nhiên liệu rắn cho phép có thời gian phóng gần như ngay lập tức, khiến tên lửa ít bị tổn thương hơn trong quá trình phóng.

Bởi vì tên lửa nhiên liệu rắn không cần được cung cấp nhiên liệu ngay trước khi phóng, nên chúng dễ dàng vận chuyển. Mặt khác, tên lửa đẩy nhiên liệu rắn có các đặc tính hiệu suất đặc biệt khiến chúng khó điều khiển và dẫn đường hơn.

Làm thế nào các kỹ sư Iran đã vượt qua những rào cản này vẫn chưa được biết, nhưng có vẻ như họ đã sửa đổi các hệ thống dẫn dường của Shahab hoặc họ nhận được hỗ trợ đáng kể từ các quốc gia khác.

Vì thiết kế này là mới, Iran có thể sẽ phải thử nghiệm rất nhiều trước khi đưa tên lửa vào hoạt động thường xuyên, theo tuyên bố của Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế CSIS đề cập đến loại tên lửa Sejjil của Iran.

Giả sử rằng dự án Sejjil tiến triển với tốc độ tương đương với các dự án phát triển tên lửa của các quốc gia khác, Iran không thể tuyên bố công khai hoạt động của nó cho đến ít nhất năm 2012. Tuy nhiên, điều này vẫn chưa chính thức xảy ra, CSIS nói thêm. Tên lửa đã không được thử nghiệm từ năm 2012, khiến tình trạng triển khai của nó không chắc chắn.

Nếu việc Iran cho phát phát sóng đoạn video hồi tháng 2 năm 2020 là bất kỳ dấu hiệu nào, chúng ta có thể khẳng định một cách thận trọng hơn rằng ít nhất một vài Sejjils đang hoạt động trong các hầm ngầm dưới lòng đất của họ [Iran].