Trong cuộc đua giải mã các bí ẩn vĩ mô của vũ trụ, việc xác định một hành tinh có sở hữu từ trường hay không luôn là một trong những thách thức kỹ thuật lớn nhất của ngành vật lý thiên văn. Khác với bầu khí quyển có thể quang phổ hóa hay bề mặt có thể chụp ảnh, từ trường là một lực lượng vô hình.
Tuy nhiên, trong nghiên cứu mang tính bứt phá vừa được công bố trên tạp chí danh tiếng Nature Astronomy, một nhóm các nhà thiên văn học quốc tế đã tìm thấy bằng chứng trực tiếp và mạnh mẽ nhất từ trước đến nay chứng minh: Các ngoại hành tinh (exoplanets) quay quanh các ngôi sao xa xôi cũng sở hữu từ trường toàn cầu, tương tự như Trái Đất và năm hành tinh khác trong Hệ Mặt Trời của chúng ta.
Phát hiện này không chỉ làm sâu sắc thêm hiểu biết của nhân loại về kiến trúc hành tinh, mà còn mở ra một góc nhìn hoàn toàn mới về cách các thế giới ngoài xa xôi bảo vệ và tiến hóa bầu khí quyển của chúng dưới bức xạ tàn khốc từ sao chủ.
Nghịch lý khí quyển: Khi hành tinh càng nóng, gió thổi càng chậm
Để đi đến kết luận này, các nhà khoa học đã sử dụng hệ thống kính viễn vọng siêu đại đặt tại Chile và Hawaii để quan sát hành vi chuyển động của các dòng gió trên bối cảnh của 7 ngoại hành tinh khí khổng lồ. Tất cả các hành tinh này đều thuộc nhóm "Sao Mộc nóng" (Hot Jupiters) – những thế giới có kích thước và thành phần cấu tạo tương đương với Sao Mộc của chúng ta, nhưng sở hữu nhiệt độ bề mặt cực kỳ khắc nghiệt do quỹ đạo di chuyển quá gần ngôi sao mẹ (thậm chí còn gần hơn khoảng cách từ Sao Thủy đến Mặt Trời).
Do lực hấp dẫn cực đại ở khoảng cách gần, cả 7 ngoại hành tinh này đều rơi vào trạng thái khóa thủy triều (tidally locked). Một nửa hành tinh luôn là ban ngày vĩnh cửu với sức nóng thiêu rụi, nửa còn lại chìm trong bóng đêm vô tận. Theo các mô hình khí tượng học truyền thống, sự chênh lệch nhiệt độ cực đại giữa hai nửa hành tinh sẽ tạo ra các dòng chuyển động khí quyển khốc liệt.
Nghịch lý thách thức các định luật vật lý thông thường:
"Theo quy luật tự nhiên, bạn sẽ kỳ vọng rằng các hành tinh có nhiệt độ cao hơn sẽ sở hữu những cơn gió mạnh hơn. Hệ thống càng được nạp nhiều năng lượng, gió sẽ càng trở nên hung hãn. Nhưng những gì chúng tôi chứng kiến lại hoàn toàn ngược lại," Tiến sĩ Julia Seidel từ Phòng thí nghiệm Lagrange thuộc Đại học Côte d'Azur (Nice, Pháp), tác giả dẫn đầu nghiên cứu, cho biết.
Đội ngũ nghiên cứu nhận thấy các hành tinh nóng nhất lại là những nơi có sức gió kém dữ dội nhất trong việc trộn lẫn bầu khí quyển. Vận tốc gió tối đa đo được đạt mức 25,000 km/giờ (vẫn nhanh hơn Sao Mộc nhưng chậm hơn nhiều so với tính toán lý thuyết dựa trên nhiệt lượng). Điều này đồng nghĩa với việc: Toàn bộ nguồn năng lượng khổng lồ mà ngôi sao chủ đổ vào bầu khí quyển của hành tinh đã bị triệt tiêu hoặc tiêu tán bởi một cơ chế phanh ngầm.
Và cơ chế duy nhất có thể phanh dòng khí quyển chuyển động với tốc độ kinh hoàng đó chính là lực ma sát từ tính – sinh ra từ sự tương tác giữa từ trường nội tại của hành tinh và các hạt mang điện (ion) đang chuyển động trong tầng khí quyển bị nung nóng.
Bản đồ từ trường: Trụ cột tiến hóa của các thế giới vũ trụ
Mặc dù việc phần lớn các hành tinh trong Hệ Mặt Trời sở hữu từ trường khiến phát hiện này không quá bất ngờ về mặt lý thuyết, nhưng đây là lần đầu tiên giới khoa học thu thập được dữ liệu mang tính quần thể (population-level data) để khẳng định một xu hướng chung của vũ trụ, thay vì chỉ quan sát một hành tinh đơn lẻ.
Trong Hệ Mặt Trời của chúng ta, cấu trúc từ trường được phân định rất rõ ràng:
Nhóm sở hữu từ trường toàn cầu: Trái Đất, Sao Mộc (mạnh nhất và rộng lớn nhất), Sao Thủy, Sao Thổ, Sao Thiên Vương và Sao Hải Vương. Ngoài ra, Ganymede (mặt trăng khổng lồ của Sao Mộc) cũng tự tạo ra từ trường riêng.
Nhóm thiếu hụt từ trường: Sao Kim và Sao Hỏa.
Bản chất của từ trường là một lớp lá chắn được dựng lên bởi hiệu ứng dynamo – sinh ra từ sự chuyển động độc lập của các vật chất dẫn điện nóng chảy sâu trong lõi hành tinh kết hợp với động năng tự quay của chính hành tinh đó.
Ý nghĩa đối với hành trình tìm kiếm "Trái Đất thứ hai"
Mặc dù không có hành tinh khí nào trong số 7 đối tượng của nghiên cứu này có khả năng dung dưỡng sự sống, phép đo từ trường này lại mang ý nghĩa sống còn đối với chiến lược săn tìm các hành tinh đá có thể ở được (habitable rocky planets) trong tương lai.
Từ trường chính là yếu tố quyết định một hành tinh có thể giữ được bầu khí quyển của nó trong hàng tỷ năm hay không. Hãy nhìn vào bài học xương máu từ Sao Hỏa: Nhiều tỷ năm trước, hành tinh Đỏ từng sở hữu một lõi nóng chảy, một từ trường mạnh mẽ và những đại dương nước lỏng. Nhưng khi phần lõi nguội lạnh, từ trường biến mất, gió Mặt Trời đã quét sạch bầu khí quyển giàu có của nó, biến Sao Hỏa thành một hoang mạc chết chóc và lạnh lẽo như ngày nay.
"Mặc dù có một quan niệm sai lầm phổ biến rằng từ trường trực tiếp quyết định việc một hành tinh có sự sống hay không, thực tế chúng đóng vai trò gián tiếp nhưng tối quan trọng trong cách một hành tinh tiến hóa theo thời gian," nhà thiên văn học Bibiana Prinoth từ Đài thiên văn Nam Âu (ESO, Đức), đồng tác giả nghiên cứu, nhấn mạnh. "Sự sống mà chúng ta biết phụ thuộc hoàn toàn vào việc duy trì một bầu khí quyển ổn định. Khí quyển giúp duy trì áp suất bề mặt, điều hòa nhiệt độ và cho phép nước lỏng tồn tại."
Kết luận
Khám phá mới trên tạp chí Nature Astronomy đã cung cấp chiếc chìa khóa vàng giúp các nhà khoa học không còn phải "đoán mò" về cấu trúc sâu bên trong các hành tinh xa xôi. Việc hiểu được mối liên kết giữa nhiệt độ, vận tốc gió và lực cản từ tính sẽ giúp nhân loại xây dựng được những siêu mô hình máy tính chính xác hơn, từ đó thu hẹp phạm vi tìm kiếm những thế giới thực sự có màng bảo vệ từ tính vững chắc – nơi sự sống ngoài Trái Đất có cơ hội được nhen nhóm.
Ý Kiến Cộng Đồng
Đăng nhận xét