Home Hoa Kỳ Trung Đông Trung Quốc Điện Ảnh Khoa Học Động Vật Bình Luận Kinh Doanh An Ninh Công Nghệ Marvel Châu Á Mẹo vặt

Không kích nhầm lẫn và cái chết của người cha Zemari Ahmadi cùng 7 đứa con nhỏ

Ngày:_ Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2021  
New York Times gởi phóng viên đến hiện trường để điều tra cuộc oanh kích do máy báy không người lái MQ-9 Reaper thực hiện. Máy bay này đã bắn một trái hỏa tiễn diệt tăng AGM-114 Hellfire duy nhứt vào chiếc xe nhà Toyota của tên “khủng bố” nhưng đó không phải là khủng bố. 
Không kích nhầm lẫn và cái chết của người cha Zemari Ahmadi cùng 7 đứa con nhỏ

KABUL: Đây là quả tên lửa cuối cùng được Mỹ bắn trong cuộc chiến kéo dài 20 năm ở Afghanistan, và quân đội gọi nó là "cuộc tấn công chính nghĩa" - một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái sau nhiều giờ giám sát vào ngày 29 tháng 8 nhằm vào một phương tiện mà các quan chức Mỹ cho rằng chứa một quả bom của Nhà nước Hồi giáo và gây ra mối đe dọa sắp xảy ra đối với quân đội tại sân bay của Kabul.
Nhưng một cuộc điều tra của New York Times về bằng chứng video, cùng với các cuộc phỏng vấn với hơn chục đồng nghiệp và thành viên gia đình của tài xế ở Kabul, làm dấy lên nghi ngờ về phiên bản của các sự kiện ở Hoa Kỳ, bao gồm liệu chất nổ có trong xe hay không?, liệu người lái xe có mối liên hệ với nhóm Nhà nước Hồi giáo và liệu có vụ nổ thứ hai sau khi tên lửa lao vào xe ô tô hay không?.
Các quan chức quân đội cho biết họ không biết danh tính của người lái xe (bị nghi Oan là khủng bố) khi máy bay không người lái khai hỏa nhưng cho rằng anh ta đáng ngờ vì cách họ diễn giải các hoạt động của anh ta vào ngày hôm đó, nói rằng anh ta có thể đã đến thăm một ngôi nhà an toàn của nhóm Nhà nước Hồi giáo và tại một thời điểm, đã nạp những gì (những bình nước tinh khiết). họ cho rằng có thể là chất nổ vào xe.
Times đưa tin đã xác định người lái xe là Zemari Ahmadi, một công nhân lâu năm cho một nhóm viện trợ của Mỹ. Bằng chứng, bao gồm các cuộc phỏng vấn sâu rộng với các thành viên gia đình, đồng nghiệp và nhân chứng, cho thấy rằng chuyến đi của anh ấy thực sự liên quan đến việc đưa đón đồng nghiệp đến và đi làm. Và một phân tích nguồn cấp dữ liệu video cho thấy những gì quân đội có thể đã nhìn thấy là Ahmadi và một đồng nghiệp đang chất những hộp nước vào thùng xe của anh ta để mang về nhà cho gia đình anh ta.
Trong khi quân đội Mỹ cho biết cuộc tấn công bằng máy bay không người lái có thể đã giết chết 3 dân thường, báo cáo của Times cho thấy nó đã giết chết 10 người, trong đó có 7 trẻ em, trong một khu dân cư đông đúc.
Ahmadi, 43 tuổi, đã làm việc từ năm 2006 với tư cách là kỹ sư điện cho Nutrition and Education International, một nhóm vận động hành lang và viện trợ có trụ sở tại California. Vào ngày đình công, sếp của Ahmadi gọi điện từ văn phòng vào khoảng 8:45 sáng và yêu cầu anh lấy máy tính xách tay của mình.
“Tôi hỏi anh ấy liệu anh ấy có còn ở nhà không, và anh ấy nói có,” giám đốc quốc gia cho biết trong một cuộc phỏng vấn tại văn phòng của NEI ở Kabul. Giống như những đồng nghiệp còn lại của Ahmadi, anh ta nói chuyện với điều kiện giấu tên vì có mối quan hệ với một công ty Mỹ ở Afghanistan.
Theo người thân của anh, Ahmadi đi làm vào khoảng 9 giờ sáng trên chiếc Toyota Corolla 1996 màu trắng của NEI, khởi hành từ nhà anh, nơi anh sống cùng ba anh em và gia đình của họ, cách sân bay vài dặm về phía tây.
Các quan chức Mỹ nói với The Times rằng vào khoảng thời gian này, mục tiêu của họ, một chiếc xe sedan màu trắng, lần đầu tiên bị giám sát, sau khi nó được phát hiện để lại một khu nhà được xác định là một ngôi nhà an toàn của nhóm Nhà nước Hồi giáo cách sân bay khoảng 3 km về phía tây bắc.
Không rõ liệu các quan chức có đề cập đến một trong ba điểm dừng mà Ahmadi thực hiện để đón hai hành khách và máy tính xách tay trên đường đi làm hay không: Địa điểm thứ hai, nhà của giám đốc quốc gia NEI, gần nơi một vụ tấn công bằng tên lửa được tuyên bố bởi Nhóm Nhà nước Hồi giáo sẽ bị tấn công vào sân bay vào sáng hôm sau, từ một bệ phóng ngẫu hứng được giấu bên trong thùng xe Toyota Corolla, một mẫu xe tương tự như xe của Ahmadi.
Một phóng viên của Times đã đến thăm vị giám đốc tại nhà của ông, và gặp gỡ các thành viên trong gia đình ông, những người cho biết họ đã sống ở đó 40 năm. “Chúng tôi không liên quan gì đến khủng bố hoặc ISIS,” giám đốc, người cũng có một trường hợp tái định cư ở Mỹ, cho biết. “Chúng tôi yêu nước Mỹ. Chúng tôi muốn đến đó ”.

Trong suốt cả ngày, một máy bay không người lái MQ-9 Reaper tiếp tục theo dõi chiếc xe của Ahmadi khi nó lái quanh Kabul, và các quan chức Mỹ cho biết họ đã chặn liên lạc giữa chiếc sedan và ngôi nhà an toàn của nhóm Nhà nước Hồi giáo, chỉ dẫn nó dừng lại một số điểm.
Nhưng những người đi cùng Ahmadi vào ngày hôm đó nói rằng những gì quân đội diễn giải như một loạt các động thái đáng ngờ chỉ đơn giản là một ngày bình thường tại nơi làm việc.
Sau khi dừng lại để ăn sáng, Ahmadi và hai hành khách đến văn phòng của NEI, nơi mà đoạn phim an ninh do The Times thu được ghi lại cảnh họ đến lúc 9:35. Sáng hôm đó, Ahmadi chở một số đồng nghiệp đến đồn cảnh sát do Taliban chiếm đóng ở trung tâm thành phố. , nơi họ nói rằng họ đã yêu cầu được phép phân phát thực phẩm cho những người tị nạn trong một công viên gần đó. Ahmadi và ba hành khách của anh ta trở lại văn phòng vào khoảng 2 giờ chiều
Như đã thấy trên các đoạn phim, nửa giờ sau Ahmadi bước ra với một cái vòi đang chảy nước. Với sự giúp đỡ của một người bảo vệ, anh ta đã lấp đầy một số thùng nhựa rỗng. Theo các đồng nghiệp của anh ta, việc giao nước đã ngừng trong khu phố của anh ta sau khi chính phủ sụp đổ và Ahmadi đang mang nước từ văn phòng về nhà.


“Tôi đã tự mình đổ đầy các thùng chứa và giúp anh ta chất chúng vào thùng xe,” người bảo vệ nói.
Đến 3h38 chiều, người bảo vệ và một đồng nghiệp khác di chuyển chiếc xe ra xa đường lái xe. Đoạn phim kết thúc ngay sau đó, khi văn phòng tắt máy phát điện vào cuối ngày làm việc, Ahmadi và ba hành khách trở về nhà.



Tên “khủng bố” mà Bộ Quốc Phòng của chính quyền Joe Biden xử tử là anh Zemari Ahmadi kỹ sư phụ trách kỹ thuật làm việc 14 năm cho tổ chức thiện nguyện tư nhân Nutrition and Education International của Hoa Kỳ có trụ sở chính ở Pasadena, California. Tổ chức này chuyên cung cấp thức ăn cho những người Afghan nghèo đói, và họ đang lo giấy tờ để anh và gia đình được tỵ nạn ở Mỹ.
Anh ta không phải khủng bố, Zemari Ahmadi kỹ sư phụ trách kỹ thuật làm việc 14 năm cho tổ chức thiện nguyện tư nhân Nutrition and Education International của Hoa Kỳ. Anh ta đã thiệt mạng oan uổng cùng 7 đứa con còn nhỏ đáng yêu. sau vụ không kích hoàn toàn nhầm lẫn.

Trái hỏa tiễn diệt tăng AGM-114 Hellfire có khối nổ 10 kg còn giết chết 9 người khác trong gia đình của Zemari Ahmadi, trong đó có 7 đứa con của anh. Nhiều nạn nhân thân thể nát bấy chỉ còn những mảnh vụn.
Những đứa con của Zemari Ahmadi đã chết oan uổng CÙNG NGƯỜI BỐ.



Những chuyên viên chất nổ quan sát khu vực bị tàn phá thì không thấy có dấu hiệu của tiếng nổ phụ đã giết chết thường dân mà chỉ có những mảnh đạn của hỏa tiễn diệt tăng AGM-114 Hellfire. 

Người điều khiển máy bay Drone cho biết đã theo dõi tên “khủng bố” rất lâu và thấy anh ta đi chở những tên “khủng bố” khác và chất bom lên xe. Các phóng viên phỏng vấn và điều tra thì sáng hôm đó Zemari Ahmadi đến sở làm để đưa rước một số đồng nghiệp và anh chất một số bình nước lớn để đem về nhà dùng. Khi hỏa tiễn diệt tăng nổ và chiếc xe nhà Toyota bốc cháy, người ta tìm thấy xác của mấy bình đựng nước đó.
Ảnh chụp các thành viên trong gia đình của Zemari Ahmadi để tang cái chết của anh ở Kabul. Ahmadi từng là nhân viên cho một nhóm viện trợ của Mỹ.


Người điều khiển máy bay không người lái Drone thường ngồi ở các căn cứ ở Hoa Kỳ nhìn vào các màn ảnh truyền hình và “zoom in” phóng lớn chi tiết. Nhưng không thể nào phân biệt được bên trong các bình chứa ấy có nước hay chất nổ. Điều cẩu thả ở đây là không có chi tiết tình báo được thu thập bởi các điệp viên (human intelligence gathering) dưới đất để xác nhận mục tiêu. Bởi vì tình báo CIA đã di tản hết khỏi A Phú Hãn trước đó mấy tuần. Ngồi nơi xa bên kia địa cầu nhìn vào màn hình theo dõi lầm người, làm thày bói đoán mò rồi giết cả một gia đình vô tội.
Chiến tranh luôn luôn có những lầm lẫn đau thương không cố ý, nhưng phải biết nhận lỗi xin lỗi và bồi thường. Ngụy biện hay dối trá thì bỉ ổi hơn cả người Cộng Sản. Cuộc chiến A Phú Hãn 20 năm của người Mỹ đã chấm dứt nhưng đau thương cho người dân Afghan vẫn còn đó. Xin lỗi và xin chia buồn với gia đình của anh Zemari Ahmadi. 


( Bông Lau)

www.Uviet.net