Home Hoa Kỳ Trung Đông Trung Quốc Điện Ảnh Khoa Học Động Vật Bình Luận Kinh Doanh An Ninh Công Nghệ Marvel Châu Á Mẹo vặt

Kiếm Nhật có thực sự sắc bén hơn kiếm châu Âu không?

Ngày:_ Chủ Nhật, 15 tháng 8, 2021  
Như câu hỏi tiêu đề, điều này là Không đúng. Đây là một huyền thoại chỉ được tin bởi những người đã bị thu hút bởi toàn bộ meme 'huyền bí của phương Đông'.
Kiếm Nhật

Niềm tin rằng kiếm Nhật Bản vượt trội một phần dựa trên phương pháp chế tạo phức tạp nổi tiếng. Lưỡi cắt của một thanh Katana được làm bằng thép có mật độ cacbon cao và gang đã được phân lớp và sau đó được gấp hàng chục lần để tạo ra hàng triệu lớp xen kẽ. Sau đó nó được hàn với một miếng thép nhẹ để làm xương sống của lưỡi kiếm. Sau đó, toàn bộ vật liệu sẽ trải qua một quá trình làm nguội và xử lý nhiệt khác nhau, tất cả đều dẫn đến độ cứng khác nhau trên chiều rộng của lưỡi dao (và làm cho lưỡi dao cong–– chúng thẳng trước quá trình làm nguội).

Nioi, đường lượn sóng nổi tiếng ở giữa lưỡi dao Nhật Bản, là kết quả của hàm lượng carbon khác nhau trên chiều rộng của lưỡi dao đạt được thông qua quá trình tôi luyện và xử lý nhiệt khác biệt.

Điều mà hầu hết những người hâm mộ KIẾM katana không biết nguyên nhân thanh gươm công phu là do quá trình phức tạp này cần thiết bởi vì các thợ rèn Nhật Bản đang làm việc với oại thép crap. Họ đã sử dụng một hình thức nung chảy nguyên thủy tạo ra một sản phẩm rất dễ biến đổi gọi là kera, là hỗn hợp của sắt và thép có hàm lượng carbon rất khác nhau.

Để làm ra nó, cát sắt được tạo thành lớp trong một lò đất sét với than (như một nguồn cacbon), và 22 tấn nguyên liệu thô chỉ tạo ra 2,5 tấn kera . Trong số 2,5 tấn đó, khoảng một phần ba sẽ là thép cacbon cao, được gọi là tamahagane. Toàn bộ quá trình này mất ba ngày xử lý.

Tamahagane ở dạng thô.

Tamahagane có hàm lượng tạp chất cao và lượng carbon đặc biệt lớn, và quá trình rèn rất nhiều là cần thiết để loại bỏ các tạp chất và phân bổ đều carbon. Thực tế là có quá ít tamahagane trong kera buộc các thợ rèn Nhật Bản cũng phải sử dụng gang carbon rất cao trong lưỡi kiếm của họ, loại gang này được coi là quá giòn để sử dụng trong sản xuất kiếm bởi hầu hết các nền văn hóa.

Vào đầu thời trung cổ, những người thợ rèn ở châu Âu cũng gặp phải những vấn đề tương tự và họ cũng đã áp dụng quy trình hàn hoa văn để giải quyết nó (mặc dù không nơi nào có quy trình phức tạp như thợ rèn Nhật Bản). Tuy nhiên, từ thời trung cổ cao tay trở đi, thép Châu Âu đã đủ tốt để điều này đơn giản hoá, nên công nghệ rèng công phu trở nên không cần thiết–– chúng ta có thể tạo ra những lưỡi dao tốt hơn thợ rèn Nhật Bản với ít công cán sản xuất hơn đáng kể.

Một lưỡi kiếm được hàn theo hoa văn điển hình của những thanh kiếm châu Âu thời trung cổ. Thép cacbon cao được sử dụng để làm các cạnh cắt, trong khi các mẫu xoáy được hình thành bằng cách xếp lớp các loại thép cacbon cao và thép nhẹ.

Việc bao gồm gang có nghĩa là trung bình các lưỡi kiếm của Nhật Bản sẽ có các cạnh cắt cứng hơn so với các loại kiếm châu Âu thời trung cổ. Tuy nhiên, điều này không cho phép một thanh kiếm được mài đến một góc cạnh sắc bén hơn so với một thanh làm bằng thép mềm hơn–– điều đó chỉ có nghĩa là nó sẽ giữ được cạnh bén đó lâu hơn (đánh đổi là nó cũng sẽ khó mài nhẵn hơn).

Nếu một chiến binh viking từng gặp một samurai thì có lẽ anh ta sẽ bị ấn tượng bởi khả năng duy trì cạnh lưỡi của kiếm của Samurai–– nhưng đối với bất kỳ người châu Âu nào từ thời kỳ sau này, kiếm Nhật trông đã lỗi thời và ít tin cậy.


Nguyễn thế Anh
www.Uviet.net